Trên xe buýt người nêm như cá hộp không còn một chỗ trống nào.
Một cô gái xinh đẹp vừa bước lên xe, lập tức người đàn ông say xỉn ngồi gần cửa vội lảo đảo đứng lên. Cô gái thấy vậy dịu dàng đưa tay đẩy anh ta ngồi xuống. Cô nói:
- Cám ơn ông, xin ông đừng làm như vậy nữa, ông xỉn quá rồi.
- Nhưng thưa … cô … hic … cho …
Cô gái trả lời ngay:
- Xin ông đừng bận tâm.
Anh say ngồi một lát lại lảo đảo vịn tay cô gái đứng lên:
- Thưa cô, cho phép … hic hic … cho tôi được …
Cô gái một lần nữa lại đưa tay đẩy anh say ngồi xuống ghế. Tới lần thứ ba, khi cô gái yêu cầu anh say đừng cố đứng lên, thì anh chàng nghiêng người lạng qua một bên rồi phân trần:
- Thưa cô … cô làm tôi lỡ hết … ba trạm xe buýt rồi.
QUÀ TẶNG CÔ GIÁO
Hôm đó là ngày sinh nhật của cô giáo dạy tiểu học. Cô rất dễ thương, được mọi học sinh yêu mến nên các em mang rất nhiều quà đến tặng cô.
- Bố em làm nghề trồng hoa! – Mary giải thích.
- Thật tuyệt vời! Nhớ cảm ơn bố hộ cô nhé! – Cô giáo ân cần cảm ơn.
Kế đó, Johnny tặng cô giáo một hộp bánh.
- Bố em là người làm bánh! – Johnny giải thích.
- Cô thích lắm! Cám ơn bố cho cô nhé!
Phillip bước tới với một cái hộp to đang chảy ra một thứ chất lỏng.
- Bố em làm nghề gì? – Cô giáo hỏi.
- Bố em là chủ tiệm rượu.
Cô giáo đưa ngón tay quyệt một ít thứ chất lỏng và đưa lên miệng nếm thử.
- Có vị ngọt chát! – Cô nói. – Có phải đó là rượu vang không?
- Không phải ạ!
Cô nếm thêm một chút nữa.
- Hơi chua! Hình như là champagne?
- Cô lại đoán sai rồi!
Cô giáo lại thử thêm nữa và cuối cùng nói:
- Cô chịu rồi. Thế trong hộp là cái gì vậy?
Gương mặt Phillip bừng lên rạng rỡ:
- Thưa cô, một con chó con!
(Truyencuoitieulam)